Tròn 20 năm trước, huấn luyện viên Arsene Wenger đã đến Arsenal trong những ánh mắt ngờ vực ở nước Anh. Tờ Evening Standard đặt dòng tít “Arsene nào cơ?” khi đưa tin về vị thuyền trưởng mới ở sân Highbury. Lời đáp cho câu hỏi này đã sáng tỏ mà không cần phải chờ tới khi triều đại của Wenger tại Bắc London chạm mốc 2 thập kỷ.

wenger-emirates-arsenal

Nhắc đến Arsene Wenger, chúng ta đang nói tới người đàn ông đã dẫn dắt Arsenal từ thời điểm 4 năm sau khi kỷ nguyên Ngoại Hạng Anh được thành lập. Đó là người đã thay đổi triết lý của Pháo thủ và đưa đội bóng này vượt qua thời kỳ u ám của 2 người tiền nhiệm Bruce Rioch và Stewart Houston.

Đối với giải Ngoại Hạng Anh, Arsene Wenger là nhân vật ngoại quốc có tầm ảnh hưởng bậc nhất trong lịch sử. Người đàn ông đã cùng kình địch Sir Alex Ferguson tạo nên một cuộc cách mạng cho giải đấu với những phương pháp huấn luyện mới mẻ và thứ bóng đá tấn công hoa mỹ.

Dưới đây là câu chuyện về Arsene Wenger, về sự thông thái ẩn sau chiếc ghế mà ông đã nắm giữ trong suốt 2 thập kỷ.

Nó bắt đầu từ cách đây hơn nửa thế kỷ ở vùng phía Đông nước Pháp, thời điểm mà Ipswich là nhà vô địch nước Anh, còn Jimmy Adamson là cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải.

Điều gì đã tạo nên Arsene Wenger?

Wenger sinh trưởng ở Strasbourg, trong một môi trường đầy tính kỷ luật với người cha là một cựu quân nhân từ Thế chiến thứ hai. Trong một cuộc phỏng vấn với tờ L’Equipe năm 2007, ông đã kể lại những kỷ niệm thuở nhỏ, những điều đã góp phần hình thành nên nhân sinh quan của mình.

“Cha mẹ tôi đã làm việc rất vất vả, và khi đủ lớn thì tôi có thể giúp đỡ họ bằng việc làm trong quán rượu và cửa hàng sửa chữa ô tô. Họ đã truyền vào tôi sự chăm chỉ và trung thực từ khi còn là một đứa trẻ. Chúng tôi sống khá đầy đủ, không phải là giàu có. Tôi thì luôn hứng thú với trường học và bóng đá.”

Wenger được biết đến là một người học rất giỏi khi thường xuyên đứng đầu lớp ở trường tiểu học, đồng thời dành không ít thời gian cho các hoạt động ngoại khóa. Cũng chính lúc đó, cậu học sinh này bắt đầu tìm thấy niềm vui với việc chơi cờ. Wenger đã là một chiến lược gia từ thuở nhỏ và rất hứng thú với những thử thách đòi hỏi phải dùng tới đầu óc để đánh bại đối thủ. Cũng thật mỉa mai là sau hàng chục năm, giờ đây ông lại thường bị chỉ trích là thiếu sự linh hoạt về chiến thuật. Bóng đá thực sự là một thế giới hoàn toàn khác.

Wenger chìm đắm trong bóng đá theo cách riêng của mình. Trong quán rượu của gia đình mình, ông đã nghiên cứu về bóng đá, phân tích hành vi của các cổ động viên khi họ xem đi xem lại những trận đấu. Ông tìm hiểu xem họ thích điều gì, không thích thứ gì và từ đó đúc kết lại thành một công thức cho việc thi đấu. Trở thành một cầu thủ mà người hâm mộ muốn xem là điều tối quan trọng với Wenger, trong đó quá trình thường được coi trọng hơn là kết quả. Đó cũng chính là điều đã diễn ra ở Arsenal những năm gần đây.

Cũng nhờ có quán rượu mà Wenger hiểu được thứ đồ uống này sẽ mang tới điều gì khi kết hợp với bóng đá. Năm 11 tuổi, khi theo dõi trậ chung kết cúp FA năm 1961, ông đã chứng kiến một nhóm cổ động viên nốc rượu hàng giờ liền trước khi lao vào ẩu đả với nhau. Wenger được vây quanh bởi những điều như vậy khi còn là một cậu bé.

Đó có lẽ là sự sắp đặt của số phận, bởi khi Wenger được bổ nhiệm làm huấn luyện viên của Arsenal vào năm 1996, ông phải làm việc với một người đội trưởng mắc chứng nghiện rượu. Tony Adams mất 18 tháng để trở lại phong độ tốt nhất dưới sự dẫn dắt và sẻ chia của ông thầy mới. Những ngày tháng ở Alsace giúp ông hiểu sự khổ sở mà người nghiện rượu phải đối mặt, và ông đã thành công trong việc đưa một trong những hậu vệ vĩ đại nhất nước Anh trở lại thời đỉnh cao.

wenger-adams-epl

Là một cầu thủ có kỹ thuật trung bình và không đủ thể trạng để chơi bóng chuyên nghiệp, Wenger chỉ được đánh giá cao khi thi đấu ở câu lạc bộ Duttleheim với khả năng chỉ huy của mình. Khi mới 16 tuổi, Wenger đã được giao nhiệm vụ chỉ đạo các buổi tập và đeo băng đội trưởng trong trận đấu.

Wenger dành ra 12 năm tiếp theo ở các hạng đấu thấp của bóng đá Pháp và bắt đầu hình thành nên triết lý huấn luyện của mình. Mục tiêu của ông là trở nên khác biệt.

Huấn luyện viên Max Hild của đội Mutzig, người được Wenger nhìn nhận là có tác động lớn đến sự nghiệp của ông, kể lại rằng: “Arsene là một thủ lĩnh trên sân bóng cũng như trong các buổi tập. Cậu ta muốn tất cả các cầu thủ khác phải lắng nghe mình, hướng dẫn họ và khiến cho đội bóng thực hiện một lối chơi nhất định. Cậu ấy đã xử sự như một huấn luyện viên, và các cầu thủ cũng chẳng có ý kiến gì về điều đó.”

Hild đã đưa Wenger tới Đức nhiều lần để theo dõi các trận đấu ở Bundesliga, và ông đã rất ấn tượng với thể chất của các cầu thủ ở đây khi họ có thể chạy trong suốt 90 phút. Ông đã hỏi các huấn luyện viên ở Gladbach về bí quyết của họ, và câu trả lời được gói gọn trong một từ: dinh dưỡng.

Gladbach là những người đi tiên phong ở nước Đức. Họ thiết lập một chế độ ăn uống hợp lý và tập 2 buổi mỗi ngày. Trong đó, buổi tập tối là để giúp cơ thể của cầu thủ thích nghi tốt nhất với các trận đấu, vốn thường diễn ra trong khoảng thời gian này. Chính phương pháp tỉ mỉ này đã giúp đội bóng nước Đức vô địch Bundesliga tới 5 lần trong thập niên 1970, cùng với 2 danh hiệu UEFA Cup.

Wenger đã bị thuyết phục rằng cơ thể của cầu thủ là thứ phải được bảo vệ cẩn thận. Những chuyến đi cùng Hild và cả quãng thời gian làm việc cùng huấn luyện viên Paul Frantz sau đó đã hình thành nên ở Wenger những quan điểm về tầm quan trọng của chế độ dinh dưỡng và tập thể lực.

Frantz được xem là cha đẻ của việc áp dụng khoa học vào huấn luyện bóng đá ở Pháp. Dù sự nghiệp của ông không được ghi lại rõ ràng, nhưng đây chính là người đã bồi dưỡng nên Aime Jacquet, Roger Lemerre và Guy Roux – những tên tuổi lớn trong giới cầm quân của bóng đá Pháp nhiều năm sau đó.

Năm 1971, Wenger bắt đầu theo học ở khoa Kinh tế và Quản trị ở đại học Strasbourg. Việc học hành vẫn luôn là ưu tiên của Wenger, và khi nhận ra rằng sự nghiệp cầu thủ sẽ không gặt hái được thành quả, ông đã hướng sự tập trung vào giảng đường. Cha mẹ của Wenger, ông Alphonse và bà Louise, muốn ông dùng tấm bằng để phục vụ cho công việc ở cửa hàng sửa chữa ô tô của gia đình. Nhưng người con của họ lại có ý tưởng khác.

Đến năm 1979, Wenger vẫn đang thẳng tiến trên đường trở thành một huấn luyện viên. Khi làm việc ở đội trẻ của Strasbourg, ông dành ra 2 năm để áp dụng thành thục thứ nghệ thuật kết hợp giữa khoa học và bóng đá. Sau đó, ông nhận chứng chỉ huấn luyện viên ở Paris vào năm 1981 và tiến thêm một bước trên con đường sự nghiệp.

“Arsene nào cơ?”

Sẽ thật ngốc nghếch và đương nhiên là rất phí thời gian nếu ngồi đếm lại những vinh quang của Arsene Wenger tại Arsenal. Với một số người, ông là một bậc thầy đã tận dụng hiệu quả nhất những gì mà đội bóng Bắc London có trong tay, trong khi cũng có những người coi đó là một kẻ bảo thủ đã liên tục thất hứa về thành tích của đội bóng nhiều năm qua. Nhưng dù đứng trên quan điểm nào, tầm ảnh hưởng của Wenger đối với bóng đá Anh không thể đo đếm một cách đơn giản bằng những danh hiệu được. Nó to lớn hơn thế nhiều.

Khi Wenger cập bến Arsenal vào năm 1996, cây viết nổi tiếng về Pháo thủ là Nick Hornby đã tổng hợp lại quá trình tìm kiếm chủ nhân của chiếc ghế thuyền trưởng ở sân Highbury như thế này: “Tôi nhớ rằng khi Bruce Rioch bị sa thải, một trong số các tờ báo đã nhắc tới 3 hay 4 cái tên. Đó là những Terry Venables, Johan Cruyff, và cuối cùng, Arsene Wenger. Với tư cách là một người hâm mộ, tôi dám cá đó sẽ là Arsene Wenger, vì tôi chưa bao giờ nghe đến tên ông ta cả. Hãy tin rằng Arsenal sẽ lựa chọn một gã tẻ nhạt nào đó mà bạn chưa từng biết tới.”

Truyền thông Anh Quốc có cái nhìn đầy ác cảm đối với Wenger. Tờ The Times đã thay lời báo chí xứ sương mù đặt vấn đề rằng “Arsenal chắc chắn là đã làm một việc mạo hiểm nhất trong lịch sử đội bóng khi bổ nhiệm kẻ vô danh Wenger.”

Tony Adams, người mà sau đó đã thoát khỏi chứng nghiện rượu để trở lại đỉnh cao nhờ Wenger, phát biểu đầy châm biếm: “Đầu tiên, tôi nghĩ rằng gã người Pháp này thì biết gì về bóng đá chứ? Ông ta đeo một cặp mắt kính và trông giống như một giáo viên dạy học. Ông ta sẽ chẳng thể giỏi bằng George Graham đâu. Mà thậm chí là liệu ông ta có nói sõi tiếng Anh không đấy?”

wenger-deo-kinh

Bất chấp những khó khăn trong việc làm chủ phòng thay đồ cũng như đập tan sự chế nhạo từ cổ động viên và giới truyền thông, Wenger không mất quá nhiều thời gian để đặt dấu ấn của mình đối với tương lai của bóng đá Anh.

Lần đầu tiên trong lịch sử, Arsenal sở hữu trên băng ghế huấn luyện một nhà khoa học về thể thao đồng thời là một chuyên gia dinh dưỡng. Không còn những cuộc chạy bộ kinh khủng vào mỗi buổi sáng, những buổi tập kéo dài 3 tiếng đồng hồ của George Graham hay những bài tập nhàm chán lặp đi lặp lại dưới thời Bruce Rioch nữa. Wenger làm việc theo một cách hoàn toàn khác.

Ông phải đối mặt với những câu chuyện được giới truyền thông thêu dệt, rằng ông từng quan hệ bất chính với đàn ông, đàn bà và thậm chí là cả những đứa trẻ. Đánh vào đời sống cá nhân của ông là một chiêu trò rất quen thuộc ở thời điểm đó. Những tờ báo được gọi là “thân Ferguson” thì lại tỏ ý phản đối phương pháp huấn luyện mới của Wenger, cho rằng ông là một kẻ ngoại quốc đến nước Anh và làm xáo trộn mọi trật tự. Họ không thể tin là ông có thể điên rồ đến mức cấm Mars (một loại chocolate) ở Arsenal.

Những câu chuyện nhảm nhí về đời tư của Wenger dần bị xóa bỏ, và quan điểm của giới truyền thông cũng bắt đầu thay đổi. Wenger, khi cố gắng kiểm soát phòng thay đồ, chiếm cảm tình trên các khán đài cũng như mặt báo, đã bắt đầu chứng tỏ những điểm mạnh mà David Dein đã thấy khi đưa ông về Arsenal.

Tầm ảnh hưởng của Wenger nhanh chóng được thể hiện. Bên cạnh lệnh cấm nhậu nhẹt và đặt dấu chấm hết cho thứ văn hóa rượu bia vốn rất thịnh hành ở nước Anh thời điểm đó, ông đã thiết lập một chế độ ăn kiêng hàng tuần cho các cầu thủ. Mỗi người sẽ được đặt vào một chương trình riêng biệt để nâng cao thể lực và sức bền, thứ sẽ đồng hành cùng họ trong các trận đấu. Những bữa ăn trước trận, khoai tây chiên và đậu, được thay đổi thành thịt gà luộc, mì và rau xanh. Vitamin và dầu gan cá cũng được bổ sung vào thực đơn hàng ngày.

Đó là một phương pháp hoàn toàn mới đối với bóng đá Anh và những huấn luyện viên trên khắp đất nước bắt đầu chú ý đến nó. Sam Allardyce đã áp dụng y nguyên điều này để đi đến thành công ở Bolton.

Mùa giải đầu tiên của Wenger tại sân Highbury chứng kiến Pháo thủ về đích ở vị trí thứ 3, một thành quả đáng nể đối với một huấn luyện viên còn đang làm quen với bóng đá xứ sương mù. Các cổ động viên cảm thấy hài lòng về màn trình diễn trên sân cũng như khi biết được những bản hợp đồng mới sắp cập bến London Colney, sân tập của Arsenal.

Sự khôn ngoan trên thị trường chuyển nhượng đã được Wenger thể hiện ở Monaco cũng như mùa hè đầu tiên của ông tại Arsenal. Ông tiếp nối điều đó với những bản hợp đồng có ý nghĩa quan trọng trong lịch sử của câu lạc bộ. Tài năng trẻ hàng đầu thế giới Nicolas Anelka, tiếp đến là Emmanuel Petit, Marc Overmars và Gilles Grimandi, tất cả họ đều đóng vai trò lớn trong thành công của Arsenal những năm sau đó.

Với một đội hình mạnh mà trước đó đã được bổ sung Patrick Vieira, Dennis Bergkamp cùng một số tài năng người Anh, Arsenal thẳng tiến đến chức vô địch với 1 điểm nhiều hơn Manchester United và đánh dấu ngày trở lại Champions League. Câu hỏi “Arsene nào cơ?”, theo tít báo mỉa mai của tờ Evening Standard, giờ đây đã có câu trả lời là Ngài Wenger.

Tất cả những phương pháp của Wenger đều được chứng minh về tính hiệu quả. Đội bóng đã chơi thứ bóng đá giàu kỹ thuật nhất ở nước Anh kể từ sau đội hình Liverpool mùa giải 1987/88. Không chỉ vậy, họ còn trình diễn lối pressing ngay bên phần sân đối phương, điều chưa từng được thấy trong những năm tháng trước đó. Họ chạy nhanh hơn và nhiều hơn bất cứ đối thủ nào ở giải đấu. Họ là đội bóng duy nhất có thể đe dọa được đế chế mà Sir Alex Ferguson xây dựng cách đó 200 dặm ở thành phố Manchester.

Cuối mùa giải năm đó, Wenger cũng trở thành người ngoại quốc đầu tiên giành cú đúp danh hiệu của nước Anh, sau khi đánh bại Newcastle United trong trận chung kết cúp FA. Wenger, ngay ở mùa giải thứ hai của mình, đã trở thành người đi tiên phong và thành công nhất trong số những huấn luyện viên người nước ngoài xuyên suốt lịch sử bóng đá xứ sương mù.

Những nhà cầm quân trẻ tuổi trên khắp đất nước kéo đến học hỏi Wenger và áp dụng chế độ dinh dưỡng và tập luyện của ông cho các đội bóng mà họ dẫn dắt. Remi Garde, huấn luyện viên từng vô địch cúp quốc gia Pháp với Olympique Lyonnais và là học trò cũ của Wenger tại Arsenal, nói về tầm ảnh hưởng của ông: “Ông ấy có ảnh hưởng lớn đến tôi, dù tôi chỉ đến Arsenal khi đã đi đến những ngày cuối của sự nghiệp. Ông ấy đã dạy tôi cách ăn uống và tập luyện mà tôi chưa từng trải qua trước đây, ông ấy dạy tôi cách để giữ cho mình khỏe mạnh. Ông ấy không bao giờ để những chỉ trích gây hại tới mình và cả các cầu thủ. Ông ấy ủng hộ chúng tôi, và chúng tôi đáp lại điều đó.”

Đến tháng 10 năm 2002, khi đã trở thành một kình địch với người đồng nghiệp Ferguson, Wenger được trao toàn quyền ở Arsenal. Nhận được sự ủng hộ tuyệt đối của các cổ động viên và cầu thủ, ông đã thay đổi đội bóng này theo cái cách mà họ chỉ có thể nằm mơ thấy trong những năm trước đây. Thành quả của ông được tổng kết đầy đủ nhất qua câu nói của David Dein: “Ông ấy đã kéo dài sự nghiệp cho các cầu thủ, biến cầu thủ trung bình thành cầu thủ giỏi, cầu thủ giỏi thành cầu thủ xuất sắc và cầu thủ xuất sắc thì trở thành siêu sao”.

Sau khi giành cú đúp thứ hai vào năm 2002, Wenger tiếp tục nâng cấp đội hình bằng việc mua về một vài cầu thủ, trong đó đáng kể nhất là Thierry Henry. Arsenal bắt đầu tham vọng thống trị nước Anh, và điều đó đã đến vào mùa giải 2003/04.

Bên cạnh việc thuyết phục các cổ động viên về dự án sân vận động mới, Pháo thủ đã có một mùa giải bất bại với 11 điểm nhiều hơn Chelsea. Henry, Vieira và các đồng đội đã tạo nên giai đoạn tuyệt vời nhất của Wenger tại Arsenal.

Để hiểu rõ hơn về tầm ảnh hưởng của Wenger tới những học trò, có lẽ nên nhìn vào họ ở thời điểm hiện tại. Patrick Vieira đã có bước đi đầu tiên trong sự nghiệp cầm quân tại New York, Martin Keown cũng đã từng tham gia việc huấn luyện, Dennis Bergkamp đã sẵn sàng cho vai trò thuyền trưởng, Sol Campbell và Jens Lehmann là những huấn luyện viên có bằng cấp còn Thierry Henry cũng đã tiếp bước những người đồng đội cũ. Triết lý và quan điểm của họ đã được uốn nắn bởi Wenger.

Đội bóng một thời bị gọi là “Arsenal tẻ nhạt, cực kỳ tẻ nhạt” dưới thời George Graham đã lột xác thành những người chơi bóng đẹp mắt nhất nước Anh. Wenger đến London là một kẻ ngoại quốc bị nghi ngờ, nhưng ông đã mở đường cho những người khác và tạo ra những quy tắc mới cho nền bóng đá ở đây. Không còn những đường bóng dài cho John Hartson mà thay vào đó, Tony Adams sẽ nhận bóng từ David Seaman. Không còn hàng tiền vệ “chém đinh chặt sắt” mà thay vào đó là những đường chuyền tinh tế và nhuần nhuyễn của bộ đôi Vieira-Petit. Họ trở nên khó lường hơn khi tận dụng hành lang cánh với sự góp mặt của Lauren và Sylvinho – hay sau đó là Ashley Cole, cho phép Robert Pires và Freddie Ljungberg xâm nhập vào phía trong và tạo nên những bàn thắng.

Các cổ động viên của họ giờ đây luôn kỳ vọng vào một lối chơi với những pha pressing ở nhịp độ cao, bất cứ điều gì khác cũng bị coi là một bước lùi hay sự tiêu cực. Thời gian đã thay đổi mọi thứ ra sao? Những đường bóng dài tẻ nhạt nhường chỗ cho một phong cách hoa mỹ đặc trưng. Ai là người mang những điều đó đến nước Anh và thành công với chúng? Chính là Arsene Wenger.

Tầm ảnh hưởng của Wenger lên bóng đá Anh vượt xa hơn yếu tố chiến thuật. Ông là huấn luyện viên đầu tiên biến một đội bóng Anh Quốc với thành phần chủ yếu là cầu thủ bản địa trở thành một câu lạc bộ gồm đa số là những người ngoại quốc. Ông không ngại đưa về những cầu thủ không mang quốc tịch Anh. Trong một khoảng thời gian dài, người ta vẫn cho rằng họ quá yếu đuối và ngây thơ để có thể chơi bóng tại đảo quốc này, nhưng Wenger thì nghĩ hoàn toàn ngược lại. Những cầu thủ tài năng đến từ nước Pháp đã tỏa sáng, trong khi Dennis Bergkamp được xem là một trong những “số 10” hay nhất lịch sử giải Ngoại Hạng Anh. Wenger đã nghiên cứu bóng đá Anh, hiểu rõ những điểm yếu của nó và biết làm cách nào khiến nó tốt lên.

Wenger cũng là huấn luyện viên đầu tiên luôn giữ thái độ bảo vệ cầu thủ của mình trước công chúng, kể cả khi họ đang phải chịu những lời khiển trách từ chính ông trong phòng thay đồ.  Câu nói “Tôi không nhìn thấy pha bóng đó” trở nên phổ biến trong phần trả lời phỏng vấn của giới cầm quân cũng nhờ vị thuyền trưởng của Arsenal. Cách đối xử như vậy với cầu thủ là hoàn toàn xa lạ ở nước Anh khi ông mới đặt chân tới đây.

Với những dấu ấn của mình, Wenger dần trở thành đối trọng thực sự đầu tiên của người đồng nghiệp Ferguson trên cả sân đấu lẫn truyền thông. Wenger hiểu rằng để nghiêng cán cân quyền lực của bóng đá Anh về phía Bắc, hay chí ít là tạo ra sự cân bằng, ông phải đánh bại Ferguson theo cách của mình.

Những ảnh hưởng của Wenger lên giải Ngoại Hạng Anh là không phải bàn cãi, điều ông làm được ở Arsenal cũng vậy. Sân tập London Colney không ngừng được nâng cấp và giờ đây, Pháo thủ là một trong những đội bóng sở hữu cơ sở vật chất tốt nhất thế giới. Đó là một bước tiến xa so với khi Arsenal phải dùng chung khu tập luyện với Watford và đại học London.

Sân vận động mới được coi là thành quả lớn nhất của triều đại Arsene Wenger tại Arsenal. Nó đảm bảo cho câu lạc bộ một tương lai vững vàng về mặt tài chính, đủ để hấp dẫn những nhà tài trợ cũng như các cầu thủ mà không phải lo ngại luật công bằng tài chính (FFP) của UEFA. Thậm chí, Wenger còn tiên đoán về FFP từ trước và chuẩn bị cho Arsenal vượt qua giai đoạn chuyển giao.

wenger-arsenal-emirates

Nhiều người cho rằng giai đoạn chuyển giao lẽ ra phải kết thúc từ vài năm trước. Đã một thập kỷ kể từ khi sân Emirates mở cửa và có lẽ, Arsenal đang chờ hái quả ngọt trong những ngày tháng sắp tới đây. Đã có những bằng chứng cho thấy rằng đội bóng Bắc London đã bắt đầu mạnh tay hơn trong việc chi tiêu và mang về những cầu thủ theo đúng phong cách của Wenger trong giai đoạn đầu ở sân Highbury.

Nhưng, bất chấp những thay đổi kinh điển mà Wenger mang đến cho bóng đá Anh, vẫn có những ý kiến cho rằng ông làm chưa đủ tốt. Sau 3 danh hiệu Ngoại Hạng Anh và 6 chiếc cúp FA, các cổ động viên Arsenal giờ đây đang mong muốn một sự thay đổi.

Có một chuyện cần phải được làm rõ, chi tiêu thực của Arsenal dưới thời Wenger chỉ là 136 triệu Bảng Anh, kém xa so với Manchester United, Chelsea, Liverpool và Manchester City. Các cổ động viên đã quá mệt mỏi khi phải nghe những lời bào chữa như vậy, nhưng việc thường xuyên có mặt ở Champions League và cạnh tranh ngôi vô địch trong những năm qua đã chứng tỏ năng lực của Wenger khi phải làm việc với  những nguồn lực hạn chế. Ngoài ra, điều đó cũng thể hiện niềm tin sắt đá của ông vào các học trò của mình. Ông đã được đền đáp trước đây, nhưng hiện tại thì không.

Thật khó để dự đoán được tương lai của Arsenal. Những tháng tới đây sẽ mang tính chất quyết định đối với sự nghiệp của Wenger, rằng liệu di sản của ông có đáp ứng được những kỳ vọng đã đặt ra sau thập kỷ đầu tiên thành công ở đội bóng này?

Kết

Triều đại của Arsene Wenger ở Arsenal được chia làm 2 giai đoạn rất rõ ràng. Thập kỷ đầu tiên là một kỷ nguyên thành công và đột phá, trong khi 10 năm tiếp theo gắn liền với sân vận động mới và những thành tích không được nổi bật của câu lạc bộ. Tuy nhiên dù thế nào, những ảnh hưởng mà ông tạo ra đối với bóng đá Anh không thể bị xem nhẹ. Chúng ta đang nói tới một người đàn ông đến nước Anh giữa những nghi ngờ theo kiểu “Arsene nào cơ?”, và rồi từng bước đạt đến thành công ở giải Ngoại Hạng Anh và đặt ra những chuẩn mực mới tại đây.

Wenger chính xác là người mà bóng đá Anh cần để trở thành một giải đấu danh giá, quyền lực với khả năng sinh lời lớn nhất thế giới. Mọi câu chuyện đều có những người hùng, và Wenger xứng đáng được nhìn nhận như vậy.

Đó là câu chuyện về Arsene Wenger, một con người lỗi lạc đã dành gần hết sự nghiệp của mình để bơi ngược dòng nước, người đàn ông đã thúc đẩy bóng đá Anh vươn mình trong thời kỳ đầu của giải Ngoại Hạng.

Anh Ngọc/Góc Pháo Thủ

(lược dịch từ bài viết của tác giả Omar Saleem trên These Football Times, đăng trên Vntinnhanh.vn)

Advertisements